Không tìm thấy sản phẩm nào khớp với lựa chọn của bạn.

Đại Hồng Chung – Biểu Tượng Thanh Tịnh Chốn Già Lam

Chuông trong chùa, tùy công dụng, được chia thành phạm chunghoán chung. Chuông được treo trên gác chuông, dùng để tập hợp đại chúng hoặc báo giờ sáng tối.

Phạm chung, còn gọi là đại chung, hồng chung, kình chung

    • Gọi là phạm chung, phạm tức là phạm âm, khi vang lên, có thể làm thanh tịnh chốn già-lam, giúp mọi người gột bỏ tạp niệm, tâm trở nên an ổn, thanh hòa.

    • Gọi là hồng chung vì âm thanh vang lớn, ngân xa.

    • Còn gọi là kình chung, tên này bắt nguồn từ một truyền thuyết dân gian, kể rằng ở ven biển có loài thú gọi là bồ lao (là linh vật thích âm thanh lớn). Loài này khi gặp cá kình thì rất sợ hãi và sẽ phát ra tiếng kêu vang dội, nghe tựa tiếng chuông. Vì thế, người xưa đúc hình Bồ Lao trên đỉnh chuông và làm chày gõ hình con cá, lấy ý từ câu chuyện đó mà đặt tên “kình chung”.

Hoán chung, còn gọi là bán chung, tiểu chung, treo ở một góc trong Phật đường. Công dụng của nó là báo hiệu thời điểm bắt đầu pháp hội hay các nghi thức khác, nên cũng được gọi là hành sự chung.

Chuông là hiệu lệnh trong chùa. Trong Bách Trượng Thanh Quy “Pháp Khí Môn” có viết:

Đại chung là hiệu lệnh mở đầu của tùng lâm. Gõ buổi sáng là phá tan đêm dài, cảnh tỉnh giấc ngủ; gõ buổi tối là soi sáng đường tối, xua tan mê muội.”

Bất luận là triệu tập chư tăng vào chánh điện, tụng kinh, làm thời khóa, hay là báo hiệu giờ thức dậy, ngủ nghỉ, ăn uống… tất cả đều lấy chuông làm hiệu lệnh. Tiếng chuông buổi sáng vang nhanh rồi chậm, nhắc mọi người rằng đêm dài đã qua, đừng tiếp tục ngủ say, hãy mau thức dậy, tranh thủ thời gian tu tập; tiếng chuông buổi tối thì vang chậm rồi nhanh, để nhắc hành giả phải tỉnh táo, xua tan bóng tối vô minh. Một ngày trong chùa bắt đầu bằng tiếng chuông và kết thúc cũng bằng tiếng chuông.